Category Archives: Tôi và gia đình

HAI NGƯỜI CHA, HAI ĐỨA TRẺ VÀ MỘT THÍ NGHIỆM CHO ĐỊNH NGHĨA VỀ GIA ĐÌNH

Standard

Đây là điều mà tôi sẽ làm vào Ngày của Cha với hai đứa con tôi – một đứa 6 tuổi và một đứa 3 tuổi. Đứa nhỏ hơn sẽ dậy vào lúc 5:52 (nó không bao giờ cho tôi thêm 8 phút có thể thay đổi tất cả ấy) và quấy rầy anh trai nó ở giường tầng trên. Chồng tôi sẽ đưa chúng xuống nhà để cho tôi có thể ngủ thêm, nhưng thực ra tôi sẽ chỉ nằm trên giường với cái điện thoại cho tới khi cơn thèm cafe kéo đến. Chồng tôi sẽ làm bánh kếp nếu như anh ấy hứng lên, hoặc không thì sẽ là những bát ngũ cốc. Cũng khá đặc biệt nhưng đó là những gì diễn ra vào mọi sáng Chủ nhật trong nhà tôi.

B-YPWSACEAAaJoh.jpg

Chúng ta đều biết rằng gia đình mà ta có được là dựa vào cả may mắn và sự lựa chọn. Khi tôi còn ở cái tuổi chưa lớn hẳn nhưng đã không còn là trẻ con, bố tôi đã bỏ nhà đi. Gia đình đầu tiên ấy của tôi tan đàn xẻ nghé, nhưng điều này lại giải thoát cho tôi, giúp tôi xây dựng được một gia đình mới theo ý tôi. Tôi đã lấy người đàn ông tôi yêu khi bang California cho phép, chúng tôi nhận con nuôi để xây dựng gia đình mình khi bang New York cho phép. Nhìn từ ngoài vào, với hai ông bố và hai đứa trẻ được nhận nuôi, gia đình của chúng tôi trông như một thí nghiệm vậy. Thế nhưng, chẳng phải mọi gia đình đều là một thí nghiệm hay sao?

Điểm đặc biệt của gia đình tôi, điều khiến nó khác biệt so với những định kiến bảo thủ về một gia đình kiểu mẫu, đã cho tôi những góc nhìn đa chiều về thế nào là một cuộc sống gia đình kiểu Mỹ. Và điểm đặc biệt ấy có những lợi thế của nó.

Là hai người đàn ông, chúng tôi không bị giáo huấn bởi những bậc cha mẹ ông bà “thực thụ” hay bởi những người lạ về việc đồng hồ sinh học của chúng tôi hoạt động thế nào – điều mà xảy ra với mọi người phụ nữ tôi quen biết. Khi trở thành những ông bố, vẫn có vài người hoài nghi không biết chúng tôi ưu tiên sự nghiệp hay con cái. Chồng tôi và tôi chia đôi sòng phẳng việc nhà. Tôi đã từng được khen bởi những phụ nữ qua đường chỉ đơn giản vì tôi đang đi cùng những đứa con của tôi; có lẽ họ nghĩ là tôi có một người vợ đang ở nhà tận hưởng chút thời gian cho riêng mình trong khi tôi làm việc đó. Tiêu chuẩn mà xã hội đặt ra cho những ông bố là quá thấp, vậy nên chúng tôi không gặp khó khăn gì để bước qua.

Khi những người đồng tính lấy nhau với mong muốn xây dựng một gia đình bình thường, chúng tôi không còn là những kẻ ngoài cuộc như trước đây nữa. Được chào đón và chấp nhận bởi một xã hội vẫn còn nghi ngờ sự tồn tại của chúng tôi là một đặc quyền, ngay cả khi phải nhận những phản bác từ chính những người đồng tính nhưng không muốn lập gia đình hay có con. Dù vậy, tôi thừa nhận một quan điểm rằng có một số những thỏa hiệp không thể và không nên được tôn trọng.

Dù có may mắn đến đâu, sự kì thị người đồng tính và sự phân biệt chủng tộc vẫn còn đó – các con chúng tôi là người da đen, tôi da nâu còn chồng tôi là người da trắng. Mẹ của bạn cùng lớp con tôi chưa bao giờ trả lời e-mail của tôi về việc sắp xếp một buổi chơi chung cho chúng: là cô ta không để tâm hay không muốn dính dáng gì tới chúng tôi? Những ánh nhìn trên tàu điện ngầm chưa bao giờ biến thành những nụ cười: là họ bối rối hay tàn nhẫn? Đó chỉ là những suy nghĩ thoáng qua; chúng tôi thường dành ít thời gian lo nghĩ về những thứ như thế để tập trung vào việc là một gia đình thực thụ.

o-FATHERS-DAY-GAY-DADS-facebook.jpg

Với bánh mì chuối và những bữa tối cho bốn người, những buổi tập đá bóng và lớp học nhảy, thư viện và sân chơi, gia đình của chúng tôi vẫn bám sát định nghĩa của một gia đình lý tưởng khi chúng tôi có thể thách thức thành kiến của một số người. Những thành kiến này nên bị thách thức như thế. Gia đình là bất kì điều gì bạn gọi là “gia đình”.

Một cộng đồng đồng tính nam lớn tuổi hơn tôi một chút đã từng xây dựng gia đình cho mình giữa lòng đại dịch AIDS. Con cái của họ đi học tại các trường công lập trong thành phố New York – nơi mà họ lần đầu tiên nhận ra rằng gia đình là một thứ có thể tự thu vén theo bất kì cách nào khi cần thiết. Cha mẹ đẻ của các con trai tôi là một phần vô hình nhưng không thể thiếu trong quá trình xây dựng một gia đình kiểu Mỹ của chúng tôi; họ là những người biến chúng tôi thành một gia đình.

family-027.jpg

Con trẻ, giống như tất cả mọi người, có khả năng hiểu được rằng ta có thể hạnh phúc với những gì ta có, cũng như buồn vì những gì ta không có. Sẽ có một giây phút nào đó các con trai tôi sẽ buồn vì không có cha mẹ đẻ, và những khoảnh khắc như thế không có liên quan gì đến tôi hay chồng tôi cả. Còn bây giờ, vì chúng vẫn còn nhỏ, tôi sẽ nghĩ về những khoảnh khắc đó thay cho chúng. Chúng vẫn còn dễ nhớ dễ quên. Một cuộc chuyện trò về bạn bè chúng trông giống cha mẹ ra sao làm tôi cảm thấy bứt rứt khi tưởng tượng rằng, các con tôi lớn lên phải băn khoăn rằng liệu trên đời này trông chúng giống ai nhất. Một buổi thăm trường khiến tôi nhận ra rằng một ngày nào đó, trong lớp Văn học, chúng sẽ được giao một bài viết tự thuật, và khi đó chúng sẽ nhận ra chúng khác với bạn bè xung quanh như thế nào.

Tôi cũng vậy; tôi hạnh phúc với những gì tôi có và buồn vì những gì tôi không có. Tôi đau khổ vì một người cha tôi không thể có, nuổi tiếc cái gia đình tan vỡ ngày ấy nhưng lại hân hoan vì gia đình mà nay tôi đã gây dựng được.

Tôi không thể nhớ được mình như thế nào khi còn là một đứa trẻ 6 tuổi, 3 tuổi lại càng không. Tôi còn không biết tôi thức dây khi nào, tôi đã ăn gì cho bữa sáng. Dù vậy, tôi vẫn nhớ vào một Ngày của Cha nào đó, chúng tôi đã tặng bố tôi một lọ kem cạo râu Old Spice. Tôi vẫn nhớ mang máng màu trắng của cái chai và màu xám xám của cái nắp ấy.

Tất nhiên là mẹ tôi đã mua món quà ấy. Bà một mực cho rằng đấy là một điều mà người ta đều làm. Cha mẹ tôi là dân nhập cự, và sự thích nghi với nền văn hóa mới được cho là một bước thông minh.

Cha mẹ tôi thích nghi rất tốt, thậm chí có thể là quá tốt. Ngoài lọ kem cạo râu ấy, tôi không thể nhớ nổi một điều gì khác về một Ngày của Cha nào trong gia đình chúng tôi. Và rồi vào một thời điểm nào đó, bố tôi tự giải thoát mình khỏi gia đình, đi xa, và làm lại cuộc đời mình. Không hẳn là một giấc mơ Mỹ, nhưng chắc chắn là một trải nghiệm kiểu Mỹ.

Bố tôi có xuất hiện ở một số dấu mốc của cuộc đời tôi (lễ tốt nghiệp đại học của tôi) nhưng bỏ lỡ một số dấu mốc khác (đám cưới của tôi). Khi nghe tin về thành tựu lớn nhất trong sự nghiệp của tôi, ông ấy gửi cho tôi một chiếc e-mail – một chiếc e-mail hào hiệp và chân thành, nhưng vẫn giống như là một thứ bạn thường nhận được từ một đồng nghiệp hơn là từ một người cha. Thế nhưng, đây là cuộc sống gia đình cơ mà, phải không? Mọi gia đình đều có những thiếu sót – những điều được tự hiểu là những giới hạn tất yếu của một gia đình.

Có vài người cha biến mất. Có những người ở lại rất lâu. Có những người lại tàn nhẫn. Đôi khi có những người không ruột thịt – cha của bạn đời hay một người bạn lớn tuổi – xuất hiện và đóng vai một người cha trong cuộc đời bạn. Chúng ta đều biết nhưng lại hay quên điều này. Cha mẹ tôi chính là những người tham vọng xây dựng một gia đình kiểu Mỹ, và vì thế họ đã cho tôi thấy những hạn chế của tiêu chuẩn ấy. Tôi mừng là họ đã làm vậy.

Giờ đây, là một người cha, tôi không cần sự khích lệ nữa; tôi không cần kem cạo râu. Bố tôi là người cho tôi thấy rằng làm cha là một sự ràng buộc trách nhiệm suốt đời. Tôi hy vọng một ngày nào đó được dự lễ tốt nghiệp của con, được chuẩn bị bài phát biểu tại lễ cưới hay đưa ra những lời khuyên về chuyện nhà cửa. Tôi không cần sự biết ơn của bọn trẻ cho những điều này. Đó chỉ là những điều mà những người cha sẽ làm, mặc dù thực ra có thể được làm bởi bất kì ai.

Tác giả: Rumaan Alam.

Dịch: Lan Nhi

Biên tập: Minh Sơn