Tag Archives: tình dục

AIDS vẫn còn dai dẳng bởi vì thực tế “chúng ta vẫn còn coi trọng mạng sống của một số người này hơn một số người khác”

Standard

Không phải do thiếu thuốc men hay phương pháp điều trị mà chúng ta chưa thể đặt dấu chấm hết cho căn bệnh thế kỉ AIDS. Thực chất, đó là vì những nhóm thiểu số trong xã hội vẫn chưa có cơ hội được tiếp cận các biện pháp chăm sóc và phòng tránh nó, diễn viên Charlize Theron đã nói tại Hội nghị AIDS Quốc tế năm 2016 vừa mới diễn ra tại Durban, Nam Phi.

SAFRICA-HEALTH-AIDS

South Africa actress Charlize Theron speaks during the first official press conference of the 21st International Aids Conference in Durban on July 18, 2016. More than 18,000 scientists, campaigners and donors opened a major AIDS conference in South Africa today, issuing stark warnings that recent gains in the fight against the disease were under threat. / AFP / – (Photo credit should read -/AFP/Getty Images)

Lý do thực sự tại sao chúng ta chưa thể đánh bại đại dịch này có thể được tóm gọn lại bằng một thực tế: Chúng ta vẫn còn coi trọng mạng sống của một số người này hơn một số người khác cô Theron nói tại hội nghị. “Chúng ta coi trọng đàn ông hơn phụ nữ, tình yêu khác giới hơn tình yêu đồng giới, da trắng hơn da màu, người giàu hơn người nghèo khổ, và thậm chí là người trưởng thành hơn thanh thiếu niên.

aids13.jpg

Là một người bản địa Nam Phi – nơi có 7 triệu người đang sống chung với HIV – cô Theron nhận định những nhóm cụ thể đang chịu ảnh hưởng không tương xứng từ căn bệnh.

Tôi biết điều đó vì bản thân AIDS không hề phân biệt đối xử. Không có cơ sở sinh lý học nào chứng tỏ căn bệnh chỉ chọn người da đen, phụ nữ, người đồng tính, người nghèo hay thanh thiếu niên. Nó không lọc ra những người yếu thế hay người bị ngược đãi”.

Chính chúng ta mặc kệ họ,” cô nói. “Chúng ta để cho họ chịu đựng, và rồi để mặc cho họ chết đi.”

Người phát ngôn và sáng lập viên của Tổ chức Tiếp cận cộng đồng Châu Phi Charlize Theron đã nói đúng hầu hết trong nhận định của mình.

Tại Mỹ, theo thống kê của Trung tâm Kiểm soát bệnh tật Hoa Kỳ (CDC), người Mỹ gốc Phi là những người chịu ảnh hưởng của HIV nặng nề nhất trong số các nhóm dân tộc và sắc tộc, cho dù bệnh này không hề liên quan đến cấu tạo sinh lý của họ.

PHILIPPINES-HEALTH-AIDS-DAY

AIDS activists carry placards during a protest march marking World AIDS Day in Manila on December 1, 2012. Discrimination against homosexuals and people infected with HIV is contributing to the rapid rise of the incurable disease in the Philippines, officials and health activists said. AFP PHOTO/TED ALJIBETED ALJIBE/AFP/Getty Images ORG XMIT:

Tỷ lệ người nghèo trong nhóm người Mỹ gốc Phi cũng cao hơn so với các nhóm sắc tộc khác, điều này đã trực tiếp và gián tiếp gia tăng nguy cơ lây nhiễm cho họ và ảnh hưởng đến sức khỏe của những người đã đang sống chung với HIV. Theo nghiên cứu của CDC, những vấn đề kinh tế xã hội này giới hạn sự tiếp cân của họ tới các dịch vụ chăm sóc sức khỏe chất lượng cao, nhà ở, và giáo dục về phòng tránh HIV.

Cho tới cuối năm 2012, người Mỹ gốc Phi chiếm 41% trên tổng số người Mỹ đang chung sống với loại vi-rút này.

Một thực tế tương tự cũng xảy ra đối với thanh thiếu niên.

AIDS là nguyên nhân hàng đầu dẫn đến tử vong vị thành niên ở châu Phi, và là nguyên nhân lớn thứ hai dẫn đến tử vong của thanh thiếu niên toàn cầu. Kết quả này không hề liên quan tới cấu tạo sinh lý di truyền của họ.

“Tựu chung lại, chúng ta hầu như đã buông tay chúng chỉ ngay sau 10 năm đầu tiên,” ông Craig McClure, trưởng ban điều hành về HIV/AIDS của UNICEF, đã nói với AP hồi năm ngoái.

Theo ông McClure, vấn đề này có nghĩa là trong khi ngày càng nhiều trẻ em có HIV đang sống sót qua vị thành niên, chúng ta không có đủ các chương trình sức khỏe nhắm tới thành phần này.

Rất nhiều trong số những thanh thiếu niên này chưa từng được cảnh báo về tình trạng của chúng. Một vài người rơi ra khỏi tầm kiểm soát, còn một số còn lại thì chỉ muốn hòa nhập, được cảm thấy “bình thường” và không phải đến các chương trình điều trị cho người lớn, ông McClure viết trong một bài blog trên HuffPost.

Tuy nhiên, phụ nữ thực ra lại có một số lý do về sinh lý khiến cho họ dễ mắc phải HIV hơn nam giới.

Cơ thể phụ nữ có chứa những khu bề mặt mở rộng mà ở đó việc lây nhiễm có thể xảy ra. Mật độ HIV trong tinh dịch cao hơn trong dịch âm đạo, và trong quá trình giao cấu, một lượng lớn tinh dịch đã đi vào cơ thể người phụ nữ. Độ ẩm và nhiệt độ thích hợp của âm đạo là môi trường hoàn hảo cho sự phát sinh của vi khuẩn, vi-rút và các vi trùng khác.

Liên hợp Quốc đã coi tiêu diệt đại dịch AIDS là một phần của Mục tiêu Phát triển bền vững và cam kết sẽ hoàn thành mục tiêu này vào năm 2030 – một dự án có thể tiêu tốn khoảng 26 tỉ đôla Mỹ.

Và trong khi những ca tử vong vì AIDS đang giảm xuống đáng kể, Tổng thư kí LHQ Ban Ki-moon đã cảnh báo rằng đại dịch này có thể sẽ tấn công trở lại do vài năm trở lại đây các chương trình phòng tránh HIV đang chịu nhiều thiệt hại. Theo Associated Press, điều này hầu như là do cơ chế quản lý kém, thiếu trách nhiệm và nguồn kinh phí nghèo nàn.

Nếu như chúng ta chấp nhận hiện trạng không thay đổi này, thì đại dịch sẽ quay trở lại ở nhiều nước thu nhập thấp và trung bình” ông Ban nói.

aids-girl-21

Dịch: Lan-nhi Phùng

Biên tập: Minh Sơn

Nguồn: http://www.huffingtonpost.com/entry/charlize-theron-aids-endures-because-we-value-some-lives-more-than-others_us_578e3b7ae4b0a0ae97c36c45?section=women&

HAI NGƯỜI CHA, HAI ĐỨA TRẺ VÀ MỘT THÍ NGHIỆM CHO ĐỊNH NGHĨA VỀ GIA ĐÌNH

Standard

Đây là điều mà tôi sẽ làm vào Ngày của Cha với hai đứa con tôi – một đứa 6 tuổi và một đứa 3 tuổi. Đứa nhỏ hơn sẽ dậy vào lúc 5:52 (nó không bao giờ cho tôi thêm 8 phút có thể thay đổi tất cả ấy) và quấy rầy anh trai nó ở giường tầng trên. Chồng tôi sẽ đưa chúng xuống nhà để cho tôi có thể ngủ thêm, nhưng thực ra tôi sẽ chỉ nằm trên giường với cái điện thoại cho tới khi cơn thèm cafe kéo đến. Chồng tôi sẽ làm bánh kếp nếu như anh ấy hứng lên, hoặc không thì sẽ là những bát ngũ cốc. Cũng khá đặc biệt nhưng đó là những gì diễn ra vào mọi sáng Chủ nhật trong nhà tôi.

B-YPWSACEAAaJoh.jpg

Chúng ta đều biết rằng gia đình mà ta có được là dựa vào cả may mắn và sự lựa chọn. Khi tôi còn ở cái tuổi chưa lớn hẳn nhưng đã không còn là trẻ con, bố tôi đã bỏ nhà đi. Gia đình đầu tiên ấy của tôi tan đàn xẻ nghé, nhưng điều này lại giải thoát cho tôi, giúp tôi xây dựng được một gia đình mới theo ý tôi. Tôi đã lấy người đàn ông tôi yêu khi bang California cho phép, chúng tôi nhận con nuôi để xây dựng gia đình mình khi bang New York cho phép. Nhìn từ ngoài vào, với hai ông bố và hai đứa trẻ được nhận nuôi, gia đình của chúng tôi trông như một thí nghiệm vậy. Thế nhưng, chẳng phải mọi gia đình đều là một thí nghiệm hay sao?

Điểm đặc biệt của gia đình tôi, điều khiến nó khác biệt so với những định kiến bảo thủ về một gia đình kiểu mẫu, đã cho tôi những góc nhìn đa chiều về thế nào là một cuộc sống gia đình kiểu Mỹ. Và điểm đặc biệt ấy có những lợi thế của nó.

Là hai người đàn ông, chúng tôi không bị giáo huấn bởi những bậc cha mẹ ông bà “thực thụ” hay bởi những người lạ về việc đồng hồ sinh học của chúng tôi hoạt động thế nào – điều mà xảy ra với mọi người phụ nữ tôi quen biết. Khi trở thành những ông bố, vẫn có vài người hoài nghi không biết chúng tôi ưu tiên sự nghiệp hay con cái. Chồng tôi và tôi chia đôi sòng phẳng việc nhà. Tôi đã từng được khen bởi những phụ nữ qua đường chỉ đơn giản vì tôi đang đi cùng những đứa con của tôi; có lẽ họ nghĩ là tôi có một người vợ đang ở nhà tận hưởng chút thời gian cho riêng mình trong khi tôi làm việc đó. Tiêu chuẩn mà xã hội đặt ra cho những ông bố là quá thấp, vậy nên chúng tôi không gặp khó khăn gì để bước qua.

Khi những người đồng tính lấy nhau với mong muốn xây dựng một gia đình bình thường, chúng tôi không còn là những kẻ ngoài cuộc như trước đây nữa. Được chào đón và chấp nhận bởi một xã hội vẫn còn nghi ngờ sự tồn tại của chúng tôi là một đặc quyền, ngay cả khi phải nhận những phản bác từ chính những người đồng tính nhưng không muốn lập gia đình hay có con. Dù vậy, tôi thừa nhận một quan điểm rằng có một số những thỏa hiệp không thể và không nên được tôn trọng.

Dù có may mắn đến đâu, sự kì thị người đồng tính và sự phân biệt chủng tộc vẫn còn đó – các con chúng tôi là người da đen, tôi da nâu còn chồng tôi là người da trắng. Mẹ của bạn cùng lớp con tôi chưa bao giờ trả lời e-mail của tôi về việc sắp xếp một buổi chơi chung cho chúng: là cô ta không để tâm hay không muốn dính dáng gì tới chúng tôi? Những ánh nhìn trên tàu điện ngầm chưa bao giờ biến thành những nụ cười: là họ bối rối hay tàn nhẫn? Đó chỉ là những suy nghĩ thoáng qua; chúng tôi thường dành ít thời gian lo nghĩ về những thứ như thế để tập trung vào việc là một gia đình thực thụ.

o-FATHERS-DAY-GAY-DADS-facebook.jpg

Với bánh mì chuối và những bữa tối cho bốn người, những buổi tập đá bóng và lớp học nhảy, thư viện và sân chơi, gia đình của chúng tôi vẫn bám sát định nghĩa của một gia đình lý tưởng khi chúng tôi có thể thách thức thành kiến của một số người. Những thành kiến này nên bị thách thức như thế. Gia đình là bất kì điều gì bạn gọi là “gia đình”.

Một cộng đồng đồng tính nam lớn tuổi hơn tôi một chút đã từng xây dựng gia đình cho mình giữa lòng đại dịch AIDS. Con cái của họ đi học tại các trường công lập trong thành phố New York – nơi mà họ lần đầu tiên nhận ra rằng gia đình là một thứ có thể tự thu vén theo bất kì cách nào khi cần thiết. Cha mẹ đẻ của các con trai tôi là một phần vô hình nhưng không thể thiếu trong quá trình xây dựng một gia đình kiểu Mỹ của chúng tôi; họ là những người biến chúng tôi thành một gia đình.

family-027.jpg

Con trẻ, giống như tất cả mọi người, có khả năng hiểu được rằng ta có thể hạnh phúc với những gì ta có, cũng như buồn vì những gì ta không có. Sẽ có một giây phút nào đó các con trai tôi sẽ buồn vì không có cha mẹ đẻ, và những khoảnh khắc như thế không có liên quan gì đến tôi hay chồng tôi cả. Còn bây giờ, vì chúng vẫn còn nhỏ, tôi sẽ nghĩ về những khoảnh khắc đó thay cho chúng. Chúng vẫn còn dễ nhớ dễ quên. Một cuộc chuyện trò về bạn bè chúng trông giống cha mẹ ra sao làm tôi cảm thấy bứt rứt khi tưởng tượng rằng, các con tôi lớn lên phải băn khoăn rằng liệu trên đời này trông chúng giống ai nhất. Một buổi thăm trường khiến tôi nhận ra rằng một ngày nào đó, trong lớp Văn học, chúng sẽ được giao một bài viết tự thuật, và khi đó chúng sẽ nhận ra chúng khác với bạn bè xung quanh như thế nào.

Tôi cũng vậy; tôi hạnh phúc với những gì tôi có và buồn vì những gì tôi không có. Tôi đau khổ vì một người cha tôi không thể có, nuổi tiếc cái gia đình tan vỡ ngày ấy nhưng lại hân hoan vì gia đình mà nay tôi đã gây dựng được.

Tôi không thể nhớ được mình như thế nào khi còn là một đứa trẻ 6 tuổi, 3 tuổi lại càng không. Tôi còn không biết tôi thức dây khi nào, tôi đã ăn gì cho bữa sáng. Dù vậy, tôi vẫn nhớ vào một Ngày của Cha nào đó, chúng tôi đã tặng bố tôi một lọ kem cạo râu Old Spice. Tôi vẫn nhớ mang máng màu trắng của cái chai và màu xám xám của cái nắp ấy.

Tất nhiên là mẹ tôi đã mua món quà ấy. Bà một mực cho rằng đấy là một điều mà người ta đều làm. Cha mẹ tôi là dân nhập cự, và sự thích nghi với nền văn hóa mới được cho là một bước thông minh.

Cha mẹ tôi thích nghi rất tốt, thậm chí có thể là quá tốt. Ngoài lọ kem cạo râu ấy, tôi không thể nhớ nổi một điều gì khác về một Ngày của Cha nào trong gia đình chúng tôi. Và rồi vào một thời điểm nào đó, bố tôi tự giải thoát mình khỏi gia đình, đi xa, và làm lại cuộc đời mình. Không hẳn là một giấc mơ Mỹ, nhưng chắc chắn là một trải nghiệm kiểu Mỹ.

Bố tôi có xuất hiện ở một số dấu mốc của cuộc đời tôi (lễ tốt nghiệp đại học của tôi) nhưng bỏ lỡ một số dấu mốc khác (đám cưới của tôi). Khi nghe tin về thành tựu lớn nhất trong sự nghiệp của tôi, ông ấy gửi cho tôi một chiếc e-mail – một chiếc e-mail hào hiệp và chân thành, nhưng vẫn giống như là một thứ bạn thường nhận được từ một đồng nghiệp hơn là từ một người cha. Thế nhưng, đây là cuộc sống gia đình cơ mà, phải không? Mọi gia đình đều có những thiếu sót – những điều được tự hiểu là những giới hạn tất yếu của một gia đình.

Có vài người cha biến mất. Có những người ở lại rất lâu. Có những người lại tàn nhẫn. Đôi khi có những người không ruột thịt – cha của bạn đời hay một người bạn lớn tuổi – xuất hiện và đóng vai một người cha trong cuộc đời bạn. Chúng ta đều biết nhưng lại hay quên điều này. Cha mẹ tôi chính là những người tham vọng xây dựng một gia đình kiểu Mỹ, và vì thế họ đã cho tôi thấy những hạn chế của tiêu chuẩn ấy. Tôi mừng là họ đã làm vậy.

Giờ đây, là một người cha, tôi không cần sự khích lệ nữa; tôi không cần kem cạo râu. Bố tôi là người cho tôi thấy rằng làm cha là một sự ràng buộc trách nhiệm suốt đời. Tôi hy vọng một ngày nào đó được dự lễ tốt nghiệp của con, được chuẩn bị bài phát biểu tại lễ cưới hay đưa ra những lời khuyên về chuyện nhà cửa. Tôi không cần sự biết ơn của bọn trẻ cho những điều này. Đó chỉ là những điều mà những người cha sẽ làm, mặc dù thực ra có thể được làm bởi bất kì ai.

Tác giả: Rumaan Alam.

Dịch: Lan Nhi

Biên tập: Minh Sơn

LÝ DO GIÁO DỤC VỀ ĐỒNG THUẬN LẠI ĐÓNG VAI TRÒ VÔ CÙNG QUAN TRỌNG

Standard

No means no

Đã có những phản ứng đáng trách về vụ án hiếp dâm của Brock Turner; một trong số đó là phản hồi của bố cậu ta Bản thân Turner chưa từng xin lỗi cho hành động bạo lực của mình; cậu ta chỉ xin lỗi vì đã uống quá nhiều – một cái cớ mà nhiều người đã vin chặt vào. Theo trang Wonkblog, một nghiên cứu đã chỉ ra một vấn đề chính tiềm ẩn trong việc tại sao những quan điểm như của Turner (kể cả người bạn đã viết bức thư tai tiếng bênh vực cậu ta) rất phổ biến.

Trong một nghiên cứu năm 2007, Giáo sư John Foubert của trường Đại học Bang Oklahoma – người thiết kế chương trình phòng chống nạn hiếp dâm cho trường này – hỏi một nhóm học sinh nam năm nhất thuộc các hội nam sinh rằng: họ đã bao giờ hiếp dâm một ai đó chưa. Họ đều trả lời là không. Tuy nhiên, khi Giáo sư đổi cách dùng từ ngữ thì 10% những nam sinh này nói rằng họ đã  cưỡng bức một phụ nữ kể cả khi họ không đồng ý.

“Họ không nhìn nhận hành vi này là hiếp dâm, có thể như một cách bảo vệ bản thân họ khỏi lời buộc tội và trách nhiệm cho hành vi ấy nếu như chuyện đó xảy ra” – Giáo sư nói. “Quan điểm này không chỉ có trong giới sinh viên  mà còn trong xã hội nói chung

Cách nhìn nhận này vẫn còn tồn tại ngay cả khi câu chuyện về nạn quấy rối tình dục đã được nói đến trên cả nước.

Mary Koss, giáo sư của trường Đại học Arizona, đã nói:

“Bạn có thể cho một sinh viên đại học đã từng có hành vi hiếp dâm đi qua một cái máy phát hiện nói dối và sẽ chẳng phát hiện ra điều gì”. Câu nói này không phải mô tả một thí nghiệm thực sự, mà để chứng tỏ niềm tin sâu sắc của các sinh viên: “Họ thực sự không tin rằng hành động của họ  được coi là hiếp dâm.”

Đến bây giờ, chúng ta mới thấy  một bước tiến nghiêm túc đối với việc  giáo dục về sự đồng thuận, với việc California trở thành bang đầu tiên yêu cầu một tiêu chuẩn kiểu “có tức là có” (yes means yes). Giáo dục giới tính vẫn còn cực kì hạn chế tại nhiều bang ở Mỹ Một vài người trong chúng ta được dạy những điều cơ bản  về mặt giải phẫu, những mô tả đáng sợ về bệnh lây nhiễm qua đường tình dục (STIs), và cơ chế tạo ra một đứa trẻ. Chúng ta ít khi thảo luận một Thực tế rằng tình dục nên được hưởng thụ một cách thăng hoa và nhiệt huyết bởi cả hai bên.

Điều gì đã có thể xảy ra nếu như những chàng trai trẻ này đã được bố mẹ họ dạy rằng, bất cứ hành động nào mà không có  sự đồng thuận bằng cả lời nói lẫn hành động đều là tội ác, tương tự những gì họ được được dạy về chuyện ăn cắp ăn trộm hay việc làm đau người khác? Nếu như các trường trung học và đại học đưa thảo luận suông thành thực tế và nói chuyện với học sinh về các tình huống có thể xảy ra, và giải thích về sự đồng thuận và xã hội đang nhìn nhận về hiếp dâm như thế nào (rape culture). Có nhiều người cho rằng việc sẽ việc truyền tải những thông điệp này sẽ gặp nhiều khó khăn, nhưng đã có những ví dụ rất tốt về việc làm thế nào để đạt được điều đó. Vấn đề nằm ở chỗ chúng ta có dạy cho học sinh, nhưng lại dạy các em rằng  cưỡng bức một người phụ nữ đang bất tỉnh chỉ là hậu quả phụ của việc say rượu, chứ không phải là một vấn đề đạo đức hay hình sự

Tôi rất xúc động khi biết rằng nhiều người đã chia sẻ cho con cái họ về bức thư của nạn nhân gửi cho Turner như là một cách để nói với con về vấn đề này. Tôi rất mừng bởi những người trẻ được thấy phó Tổng thống Hoa Kỳ (là một người đàn ông) đã truyền đi một thông điệp dứt khoát và rõ ràng về xâm hại tình dục. Làn sóng phản đối Turner và Thẩm phán Persky cho thấy sự chuyển biến trong văn hóa của chúng ta về vấn đề này. Tuy nhiên vẫn còn nhiều việc cần phải làm, và không nghi ngờ gì rằng chúng ta phải dạy về sự đồng thuận sớm hơn và nhiều hơn nữa.

Dịch giả: Lan Nhi

Biên tập: Hương Giang

Nguồn: http://www.huffingtonpost.com/rebecca-griffin/why-educating-about-consent-is-so-important_b_10478768.html?utm_hp_ref=women&ir=Women

Thanh niên và thông tin về sức khỏe sinh sản, tình dục (Youth and SRH information)

Standard
Thanh niên và thông tin về sức khỏe sinh sản, tình dục (Youth and SRH information)

Sức khỏe sinh sản và sức khỏe tình dục (SKSS, SKTD) là một trong nhiều lĩnh vực mà tôi lựa chọn để theo đuổi, và đến hiện nay có lẽ nó cũng là lĩnh vực mà tôi đam mê nhất.

Bước chân trên còn đường mà xưa nay ai cũng “toát mồ hôi” khi nhắc đến bởi vì đã từ lâu rồi (tôi có thể nói là trên 15 năm… – tôi xin phép tính từ năm tôi 7 tuổi – tôi bắt đầu được đi mua Băng vệ sinh cho mẹ và chị gái :D)  chúng ta đã được dạy sinh sản là điều thiêng liêng nhưng chỉ thiêng liêng ở bước sau cùng đó là “sinh em bé”, còn tất tần tật những nội dung liên quan đến việc tạo thành em bé, tình dục, tình yêu, các bộ phận sinh dục v.v… đều được dán mác 18++

Nghĩ lại tôi thấy cũng vui vì tôi đã có những trải nghiệm khá hơn người khi rất tự tin và thoải mái đi từ toa 10 tàu Bắc – Nam đến toa 1 để hỏi mua băng vệ sinh cho mẹ. Tất nhiên, các chị thì đỏ mặt còn tôi thì khó hiểu.

Cho đến năm gần đây, Sức khỏe sinh sản và tình dục mới bắt đầu được phổ biến thông tin rộng rãi nhưng cho đến nay, tôi vẫn thực sự hoang mang khi Google “Sức khỏe sinh sản” hay “tình dục” cùng các từ khóa liên quan lên mạng… Bởi lẽ không chỉ các kiến thức về SKSS, SKTD được đưa lên mà đi cùng với nó là sự phơi bày tất tần tật những thực trạng “xấu xí” của thanh niên có liên quan đến vấn đề này.  Phải nói rằng vấn đề chỉ nổi khi đó là 1 bài viết mô tả 1 sự kiện hoặc 1 hệ quả nào đó của một – vài ba thanh niên nào đó được gắn với nhiều tít bài (title) câu view như kiểu: xót xa/ đắng lòng việc nữ/ nam sinh quan hệ tình dục với bạn trai/ban gái; nữ sinh có thai ngoài ý muốn/ nữ sinh phá thai post hình lên mạng (rút cuộc là bị chơi nhau chứ đâu có thật). Bên cạnh đó còn nhiều bài viết gắn tất tần tật những thứ xấu xí khác vào người đồng tình, chuyển giới… (phải kể đến bài viết nam sinh bị một nhóm đồng tính nam hiếp dâm ở gần Công viên Hòa Bình – mình đọc từ lúc học lớp 12 cho đến giờ vẫn rất dễ để tìm ra).

Câu hỏi thực tế là thanh niên chúng ta có lỗi hay không mà để bị ném đá bởi báo chí, bởi chính bạn bè (đồng đẳng), “anh hùng bàn phím” hay cư dân mạng, + thêm các ý kiến đầy tính giáo dục và trí tuệ của người lớn (có lẽ có thể coi đây là nhóm đã có gia đình, con cái, v.v…)

Người ta nói thanh niên có lỗi khi QHTD không dùng BCS, hoặc QHTD trước hôn nhân, phá thai nhiều,… là bởi vì thanh niên thiếu kiến thức về SKSS, SKTD.

Đúng là thanh niên thiếu kiến thức nhưng tự hỏi các bạn trẻ khác nếu không học Y hay không phải là người quan tâm tới lĩnh vực này thì có thể biết hoặc có thể đọc về SKSS, SKTD trên những y văn, nghiên cứu từ Bộ Y tế, các cơ quan y tế trong và quốc tế  (WHO, IPPF, UNFPA…) hay không nữa…? Tôi cá phần lớn là không… bởi như bản thân tôi, bây giờ mà bảo tôi đọc về việc kinh doanh, làm giàu thì dù có UNDP hay bất kỳ thông tin đó từ tổ chức có tiếng nào ở nước ngoài nói về điều này thì tôi cũng kiếu! Tôi tự an ủi mình rằng thôi thì để não nó nghỉ! :))

Có thể nói kiến thức là vô cùng, không chỉ trên sách/ vở mà hiện nay còn rất nhiều trên mạng Internet – nguồn thông tin tiềm năng nhưng lộn xộn và thách thức người đọc cần phải đủ hiểu để nhận thức đúng các thông tin chính xác và cập nhật.

Nếu thanh niên thiếu kiến thức về SKSS:

(1) chúng ta nên xem lại Bộ giáo dục và đào tạo rằng các bác/ anh/ cô/ chú có đưa SKSS, SKTD vào chương trình học để dạy không?

(2) đồng thời cũng cần hỏi lại thầy/ cô giáo đã có bao nhiều người nhảy cóc bài giảng về cơ thể người và cơ quan sinh sản trong sách Sinh học lớp 8 bằng cách nói rằng: đó là bài đọc thêm;

(3) về nhà ngẫm nghĩ xem các bậc phụ huynh, mỗi khi con nhắc đến sinh sản và tình dục thì việc đầu tiên bố, mẹ nói/ làm là gì? (chắc chắn không phải là những cuộc chia sẻ một cách nghiêm túc về vấn đề này).

Bản thân tôi đến bây giờ cũng chưa có một cuộc nói chuyện nào từ bố, mẹ về việc này 😦 tất nhiên cũng may là bởi vì tôi lại nghiên cứu về SKSS, SKTD.

Đấy thế mà cuối cùng trong mọi việc, thanh niên chúng ta vẫn luôn là người có lỗi… trong đó chúng ta là nạn nhân – một nạn nhân thật sự 😦